Install Theme
vụn vặt viết

therealbluerayne:

sunday breakfast | via Tumblr on We Heart It.

Always in my dream

Hay là mình cứ bất chấp hết chia tay nha anh?!

Still be alone

You dont need to cry. Nobody fucking cares about you.

Stupid quá!

Wash your brain and live

When you see a right person, the story will begin

(Source: feellng, via feellng)

Đây là chốn yên bình và riêng tư cuối cùng mà mình có!

Ước mơ gì ở tuổi 24?

Tôi tự hỏi bản thân mình những ước mơ của tôi đang ở đâu rồi, kể từ ngày tôi bước vào dấn thân vào ngành này?
Trước khi tôi đến với Quảng cáo, tôi đã sẵn sàng cho bản thân đối mặt với việc sản xuất liên tục ra những ý tưởng, việc về khuya so với bạn bè và cả việc tàn tạ về mặt thể chất nhưng tôi vẫn mơ rằng tôi có thể khắc phục được và tôi sẽ được củng cố về mặt tinh thần khi tôi được ở cùng những người trẻ-đúng nhiệt huyết của lứa 20 khi đó! Nhưng tất nhiên tôi đã sai lớn rồi!
Tôi cảm thấy tôi đã đánh mất quá nhiều thứ, từ thời gian với người thân đến tinh thần và sức khoẻ. Tôi như bị bào mòn từng ngày, như đang bị hút cạn máu trong từng những bài phải gửi KH và trong những cuộc cãi vã trong nội bộ internal đổ lỗi cho nhau và càng ngày tôi càng mất chất! Không còn đam mê, không còn sôi nổi, không còn sáng tạo và cũng không còn là tôi nữa!
Mỗi khi đi làm về tôi cảm thấy ngày một nặng nề và không dám nghĩ đến ngày tiếp theo nữa! Mọi chuyện cá nhân cũng theo đà đó mà tuột dốc theo.
Không có thời gian để đeo đuổi những đam mê khác, còn thời gian dành cho gia đình chỉ được tính sau 10h đêm. Người yêu và tình yêu cũng thế mà phai nhạt dần, người yêu sau bao ngày không còn có thời gian chung đã quen với việc ở 1 mình như 1 FA lâu năm, tình yêu cũng theo đó mà thích nghi dần, cứ như kiểu yêu xa và không cảm xúc vậy. Hễ gặp nhau là bao nhiêu ức chế của công việc đem ra nói và trút hết! Tự trách mình và trách đời, nếu như mình giàu không chừng mình đã có cuộc sống tốt hơn, đi làm ko cần tiền chẳng hạn!
Thi thoảng thấy những phát ngôn của Ngọc Trinh dù có gây sốc nhưng đầy insight của 1 cô gái sau bao năm phiêu lưu chốn gian hồ, chỉ cần có tiền là không phải lo cạp đất mà ăn!

I wonder where were you
When I was at my worst